Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2016

Bác ái

Chuyện ở bệnh viện
                                                                                Truyện dài: PTH
Chương X: Lòng nhân từ bác ái….
 Thầy nhìn cô trìu mến! Rồi thầy nói giọng êm đềm ấm áp. Họ hàng nhà ta đều rất giàu có. Ta chỉ có một cô em gái, nhưng cô ấy đã mất. Để lại cho ta một đứa cháu ruột. Nó đã học trường này và từng là bạn với con. Nhưng ta đã buộc phải kỷ luật đuổi học nó. Vì nó đã vi phạm nội quy nghiêm trọng của trường. Chắc nó giận ta lắm nên không liên lạc gì với ta cả. Ta đã đi tìm nó nhiều lần vào ngày nghỉ nhưng mà nhất định không chịu gặp. Rồi bán nhà chuyển đi chỗ khác. Ta thì bận công tác suốt. Ta thuê người đi tìm, và họ nói nó đang ở địa chỉ này.

Sẽ đến

Chuyện ở bệnh viện

                                                                                Truyện dài: PTH

Chương X: Việc gì đến cũng sẽ đến ….

Bẵng đi một thời gian, cô bơi bả cùng những kỳ thi đi, rồi thi lại. Thời gian rảnh cô lại vùi đầu vào nghiên cứu sách vở về ngành nghề cô yêu thích. Cô nhất định phải trưởng thành để trở thành một bông hoa đẹp của trường.
Rồi cô cũng đỗ đại học sau khi tốt nghiệp, cô rất vui. Nhưng tại thời điểm đó, cô đã nếm vị đắng của tình yêu. Bạn trai cô đã bị rơi vào vòng tay cô bạn chung lớp cũ. Người mà cô đã nguyện cả đời này sẽ chỉ yêu mình anh. Vậy mà… Thật là đau xót! … Cô vật lộn với lỗi đau. Bầu trời như sụp đổ trước mắt cô. Mặt đất dưới chân cô lúc nào cũng có vẻ đang rung chuyển. Cô chẳng chú ý được điều gì ngoài dùng hết sức bình sinh chữa trị cho vết thương của chính mình. Thi thoảng cô giật mình khi thấy thầy gầy dốc ở sân trường. Mắt thầy đỏ au vì khóc, vì đau đớn hay vì tức giận?

Của mình

Tư tưởng của ta ra sao thì cuộc đời ta như thế. Nếu ta ước mơ được trở thành mặt trăng của trời đêm. Sau bao lỗ lực để vươn đến ước mơ của mình. Dù không được là vầng trăng thì ít ra cũng sẽ là một ánh sao sa. Đó là những chân lý, những danh ngôn bất hủ từ xa xưa.
Sinh ra trong thời loạn lạc lưu li, Bác Hồ vĩ đại của chúng ta chỉ có một ao ước cháy bỏng. Đất nước ta được độc lập. Dân tộc ta được tự do. Đồng bào ta có cơm no, áo ấm. Ai ai cũng được học hành. Vì ước mơ to lớn của một người  dân ở  nước nô lệ. Bác Hồ với hai bàn tay trắng đã đi năm châu bốn biển để học tập tri thức, đi tìm chân lý và con đường cứu nước. Và con đường giải phóng dân tộc của các nước bị phụ thuộc. Cuối cùng Bác Hồ đã thành công. Người trở thành vị cha già muôn vàn kính yêu của cả dân tộc.

Bất ngờ

Chuyện ở bệnh viện
                                                               Truyện dài: PTH

Chương XII: Thực hiện lời hứa thiêng…

Cũng đã hơn một năm kể từ ngày thầy đi xa, cô mới có dịp đến bệnh viện này. Nơi đây có trọn vẹn lời ủy thác của thầy Trần Thành Nam dành cho cô. Ở cổng sau của bệnh viện này, là tiện may ba lô khá khang trang của cháu gái thầy. Ngôi nhà ba tầng với mặt tiền 5m có vẻ như rất thoải mái với một cô gái hơn hai mươi tuổi. Hiệu may của bạn ấy có 1  người phụ giúp. Bạn ấy là một cô chủ nhỏ. Cô lân la chuyện trò và hỏi chuyện. Được biết tuy cô may đẹp, nhưng không lãi và đông khách lắm. Vì cô mua nguyên liệu tốt, may cẩn thận nên giá thành bị đẩy lên cao. Cô không cạnh tranh được với hàng Trung Quốc giá rẻ, màu sắc sặc sỡ dù ai cũng biết nó độc hại. Thu nhập chính của Loan – cháu thầy dựa vào việc cho thuê hai phòng trên tầng ba.

Trung ương

Chuyện ở bệnh viện
                                                                       Truyện dài: PTH

Chương IV: Tình huống hỗn loạn tại cổng bệnh viện phụ sản trung ương.

Cô thấy người phụ nữ đang thoi thóp trên bàn đẩy thật đáng thương. Cô hét lên, trời ơi! Đưa chị ấy vào phòng mổ mau. Các y tá đang thoáng một chút chần trừ vì họ cũng muốn lo lắng cho tình trạng mẹ bác sỹ trưởng khoa và cũng muốn lấy lòng …xếp. Chị ấy chợt túm lấy  tay cô, nhìn thẳng vào mắt cô nói giọng cầu khẩn: Đứa bé không có tội,… xin hãy cứu nó! ….Rồi lăn ra bất tỉnh.. Chị y tá tốt bụng vẫn đứng ở phía đầu của nạn nhân kiểm tra và xác nhận nạn nhân đã tử vong. Rồi ra lệnh đưa chị ấy vào nhà xác để đợi xác nhận danh tính. Cô không thể tin được người phụ nữ xinh đẹp này lại ra đi vội vã như vậy. Bất giác cô sờ vào bụng chị ấy.

Đầu lạnh

Đất nước này rồi sẽ đi đến đâu với những con người quá khích? Khi cả thế giới đang dõi theo người Việt Nam. Họ ca ngợi " chỉ có người Việt Nam mới có khả năng ngăn cản người Trung Quốc". Ví Việt Nam như thành lũy bảo vệ, Việt Nam mất, Trung Quốc sẽ nuốt trọn biển đông!
Thế mà người Việt Nam ta, không nhân cơ hội trời cho này mà quảng bá văn hóa dân tộc. Lấy được lòng tin yêu và sự ủng hộ của cộng đồng thế giới. Sóng biển thì nghìn năm vẫn vỗ! Khi trời yên bể lặng cả thế giới sẽ phải ngưỡng mộ và yêu kính chúng ta.

Anh hùng

Cuối cùng giàn khoan dầu Hải Dương đã rút khỏi vùng biển Việt Nam vào ngày 16.7. Cả đất nước chúng tôi thở phảo nhẹ nhõm. Đấy thật sự là một tin vui của toàn dân tộc. Là kết quả của sự đoàn kết toàn đảng và toàn dân và của toàn bộ bạn bè quốc tế đã ủng hộ Việt Nam.
          Từ sau ngày 1.5 khi thông tin Trung Quốc hạ đặt giàn khoan dầu trái phép trên vùng biển Việt Nam được công bố chính thức trên phương tiện thông tin đại chúng. Cả dân tộc tôi buồn lắm. Cả dân tộc tôi giận người anh Trung Quốc lắm! Hai nước láng giềng anh em cùng chung lý tưởng của đảng cộng sản và đi theo chủ nghĩa Mác – Lê Nin  mà họ lại cậy lớn, cậy mạnh muốn cướp vùng biển giàu có của chúng tôi. Dù nhân dân chúng tôi có quá khích gây ra sự hỗn loạn ở một số doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, cụ thể là Trung Quốc